Tìm kiếm: đàn bà

Nghi ngờ bà Nguyễn Thị Gang (SN 1959) đi nói chuyện với nhiều người về việc con rể bà vào nhà nghỉ với con gái mình, ông Nguyễn Tiến Đạt (Giám đốc Cty TNHH Tấn Đạt) đã đến nhà chửi bới rồi bắt bà Gang ra giữa ngã ba Kế (thành phố Bắc Giang, tỉnh Bắc Giang) quỳ lạy mình, lạy bốn phương.
Nghi ngờ bà Nguyễn Thị Gang (SN 1959) đi nói chuyện với nhiều người về việc con rể bà vào nhà nghỉ với con gái mình, ông Nguyễn Tiến Đạt (Giám đốc Cty TNHH Tấn Đạt) đã đến nhà chửi bới rồi bắt bà Gang ra giữa ngã ba Kế (thành phố Bắc Giang, tỉnh Bắc Giang) quỳ lạy mình, lạy bốn phương.
“Tôi bắn mấy phát liên tiếp, chiếc máy bay bốc khói, hai chiếc còn lại áp sát chiếc máy bay trúng đạn, quay đầu, ít phút sau, chiếc trúng đạn rớt xuống, hai chiếc kia bay đi, không ném bom nữa. Trận đó, tôi được bằng khen biểu dương toàn huyện ghi rõ: “Nữ du kích bắn 7 phát bá đỏ rơi máy bay”. Hôm sau, tôi nhận quyết định về đội nữ du kích tập trung Củ Chi”. Ký ức của bà Cao Thị Hương - nữ du kích đầu tiên bắn rơi máy bay Mỹ trên đất Củ Chi bằng súng bá đỏ (loại súng trường lên đạn từng viên).
Ngày nay có một nghề chẳng cần phải qua trường lớp chính quy nào mà vẫn rầm rộ, phát triển. Nghề này nở rộ nhất vào đầu năm mới và tháng cuối năm khi nhà nhà đi lễ tạ. Gọi cho sang là nghề thầy cúng, giờ biến tướng còn có tên gọi khác là nghề khấn thuê.
Bình thường, ở một số khu vực công cộng tại Hà Nội, như: Hồ Gươm, vườn thú Thủ Lệ, đường Thanh Niên- Hồ Tây... vẫn luôn có khá nhiều người hành nghề bói toán dị đoan. Những ngày đầu xuân năm mới, số lượng các “thầy” xem tướng, đoán số dạo hành nghề kiếm cơm lại càng đông đúc.
Be be. Be be. Be be be! Thưa các Người bị gọi là Dê. Năm nay là năm Mùi, đích thị là năm của Dê tôi. Sau mười hai năm trở lại vòng can chi, lại đúng năm thứ mười lăm thế kỷ hai mốt, việc đầu tiên tôi muốn lên tiếng với các ông là đòi lại bản quyền tên gọi của giống loài tôi đã bao lâu nay bị các ông chiếm đoạt và vấy bẩn.
Cuối cùng người đàn ông vâm váp như gấu tưởng mối mọt không đục nổi ấy cũng mệt. Mệt nặng, chứ không phải chỉ là “thấm mệt” như đôi lần tôi nhận ra sau những “khúc ngoặt” chính trường nào đó. Suốt mấy hôm nay, vô vàn người dân Đà Nẵng và các nơi, cho đến cánh báo chí ai nấy cứ thấp thỏm ngong ngóng đón ông trở về nhà sau chuyến chữa bệnh nơi xa. Trở về, như lâu lắm ông chưa kịp về…

End of content

Không có tin nào tiếp theo